Theo dõi Diệu Pháp Âm Tổ Sư Thiền trên TuneIn Đây là trạm phát thanh hoằng dương Tổ Sư Thiền. Quý vị nên nghe đài bằng phần mềm TuneIn Radio hoặc tải tệp .m3u này về máy tính để nghe bằng trình phát nhạc riêng của mình (chẳng hạn VLC hỗ trợ hầu hết các định dạng). Đài được liệt kê trong thư viện của Icecast, vì vậy nếu Quí vị mở phần mềm VLC trên máy tính, rồi vào mục Icecast Radio Directory, gõ một trong các từ khóa sau tại ô tìm kiếm thì sẽ thấy: tosuthien, to su thien, thien tong, buddha, dhamma, dharma.

Tổng quan về thiền: 1. Ngoại đạo thiền: không thuộc Phật giáo, không giúp giải thoát khỏi luân hồi, có nhiều loại. 2. Như Lai thiền gồm: a/ Tiểu thừa thiền (xưng là nguyên thủy): Chưa phải là cứu cánh, gồm Thiền chỉ, Thiền quán (Sổ Tức Quán, Bất Tịnh Quán, Từ Bi Quán, Lục Thức Quán, Nhân Duyên Quán). Ví dụ Vipassana là tiểu thừa thiền. b/ Trung thừa thiền: cũng chưa phải là cứu cánh; quán thập nhị nhân duyên. c/ Đại thừa thiền: Cứu cánh, song chưa phải trực tiếp, gồm Sa-ma-tha, Tam-ma-bát-đề và Thiền-na. Ví dụ Quán giả, quán không, quán trung của Tông Thiên Thai thuộc Đại thừa thiền. 3. Tối thượng thừa thiền (tức Thiền Tông, cũng gọi là Tổ Sư Thiền): Đức Phật truyền cho Ngài Ma Ha Ca Diếp rồi lần lượt từng Tổ truyền xuống các Tổ đời sau, đến Tổ Bồ Đề Đạt Ma truyền sang Trung Quốc. Pháp môn này bất lập văn tự, giáo ngoại biệt truyền, trực chỉ nhân tâm, kiến tánh thành Phật. Rất nhiều người lầm tưởng các pháp thiền trong Như Lai thiền là Thiền Tông !

Yếu chỉ Phật Pháp - Hòa Thượng Thích Duy Lực

Thứ năm - 21/12/2017 18:12

yếu chỉ phật pháp

yếu chỉ phật pháp
Kẻ học này chẳng tự lường sức, thời tuổi trẻ từng phát tâm đọc hết Bộ Kinh Đại Tạng và Tục Tạng. Bắt đầu từ Kinh Tục Tạng chữ, bình quân mỗi ngày đọc 10 tiếng đồng hồ, như thế trải qua một năm mới đọc đến tập 7 (Kinh Tục Tạng gồm 150 tập), phải tốn 20 năm mới có thể đọc hết nguyên bộ, trong đó chưa kể đến Kinh Đại Tạng! Từ đó mới biết sai lầm và dẹp bỏ cuồng tâm, chuyên đọc Ngữ Lục của Thiền Tông, tìm thầy học Tổ Sư Thiền, tham thoại đầu và khán thoại đầu đồng thời tiến hành, đến nay đã trải qua 30 năm vậy.
 
YẾU CHỈ PHẬT PHÁP
Thích Duy Lực
 
Lời Nói Đầu.
 
Kẻ học này chẳng tự lường sức, thời tuổi trẻ từng phát tâm đọc hết Bộ Kinh Đại Tạng và Tục Tạng. Bắt đầu từ Kinh Tục Tạng chữ, bình quân mỗi ngày đọc 10 tiếng đồng hồ, như thế trải qua một năm mới đọc đến tập 7 (Kinh Tục Tạng gồm 150 tập), phải tốn 20 năm mới có thể đọc hết nguyên bộ, trong đó chưa kể đến Kinh Đại Tạng!

Từ đó mới biết sai lầm và dẹp bỏ cuồng tâm, chuyên đọc Ngữ Lục của Thiền Tông, tìm thầy học Tổ Sư Thiền, tham thoại đầu và khán thoại đầu đồng thời tiến hành, đến nay đã trải qua 30 năm vậy.

Nhiều năm nay nhân gặp nhiều người học Phật đồng tu, đều nói biển Phật mênh mông, thường khiến họ chẳng biết hạ thủ từ chỗ nào, chỉ có thể dừng bước nhìn biển mà ta thán, thậm chí có người vì thấy khó quá mà thối lui. Vì thế nên kẻ học này đã chẳng ngại học kém, mạo muội trích lục yếu chỉ của kinh Đại Thừa liễu nghĩa, ngữ lục của Chư Tổ và hiền triết, soạn thành tập yếu chỉ này, mong góp phần trợ lực cho người học Phật tiết kiệm được thời gian và tâm sức. Kẻ học này cả gan phô trình sự kém cỏi, khó bề tránh khỏi sai sót, kính mong độc giả từ bi chỉ giáo.
 
Thích Duy Lực

Thế Lưu Bố Tưởng và Trước Tưởng (Trích từ Kinh Đại Bát Niết Bàn)

Hỏi: Ở nơi thế gian, thánh phàm khác biệt; phàm phu ngoài tâm chấp pháp, vọng lập kiến văn, bậc Thánh đã ngộ nhất tâm, tại sao còn có tri kiến như phàm phu?

Đáp: Bậc Thánh dù có tri kiến nhưng thấu rõ vật hư như huyễn, chẳng sanh chấp trước. Như Kinh Đại Bát Niết Bàn nói: Bồ Tát Ca Diếp bạch Phật “Thế Tôn, nếu như phiền não sanh bởi điên đảo tưởng thì tại sao tất cả bậc thánh đều thật có điên đảo tưởng mà chẳng có phiền não?”

Phật bảo: Sao nói bậc thánh có điên đảo tưởng?

Bồ Tát Ca Diếp rằng: Bạch Thế Tôn, tất cả bậc thánh cũng gọi con trâu là trâu, gọi con ngựa là ngựa, và gọi nam nữ, lớn nhỏ, nhà cửa, xe cộ v.v... ấy tức là điên đảo tưởng.

Phật bảo: Thiện nam tử, tất cả phàm phu có 2 thứ tưởng; Thế lưu bố tưởng (thế lưu bố nghĩa là thế gian đã phổ biến lưu hành) và trước tưởng, bậc thánh chỉ có thế lưu bố tưởng mà chẳng có trước tưởng. Phàm phu chấp trước nên ở nơi thế lưu bố tưởng sanh khởi trước tưởng; bậc thánh khéo giác quán nên ở nơi thế lưu bố tưởng chẳng sanh trước tưởng. Cho nên phàm phu gọi là điên đảo tưởng; bậc thánh dù tri mà chẳng gọi là điên đảo tưởng. Lại, do cảnh vốn tự không, đâu cần hoại tướng! Do linh tâm tự chiếu, đâu nhờ cảnh sanh! Nên chẳng như phàm phu chấp trước năng sở tri kiến vậy.

Triệu Luận nói "Hễ có sở tri thì có sở bất tri. Do thánh tâm vô tri nên vô sở bất tri". Cái tri của bất tri gọi là Nhất Thiết Tri, nên Kinh nói "Thánh tâm vô tri mà vô sở bất tri" thật đáng tin vậy. Cho nên bậc thánh trống rỗng nơi tâm mà thật tế chiếu soi, suốt ngày tri mà chưa từng (cho là) tri, như nước lắng soi bóng, há có lập tâm năng sở; cảnh trí đều không, đâu có cái tư tưởng giác tri ư!

Theo sự trình bày trên đây (Kinh Đại Bát Niết Bàn) thì biết: Ở nơi pháp thế gian chẳng sanh khởi trước tưởng tức là pháp xuất thế gian, cũng là Phật pháp. Chứ không phải ngoài pháp thế gian mà có pháp xuất thế gian đặc biệt gọi là phật pháp vậy.

Nói tóm lại, đối với cuộc sống hằng ngày, đói thì ăn, khát thì uống, lạnh thì mặc thêm áo, nóng thì cởi bớt ra, cho đến nói năng tiếp xúc, làm việc v.v... đủ thứ pháp thế gian đều chẳng sanh khởi trước tưởng, tức là Phật pháp vậy. (Chẳng đem chủ quan của mình xen vào sự vật của thế gian tức là chẳng sanh trước tưởng, cũng là chẳng có "cho là" để lọt vào nhị biên đối đãi vậy.)
------------------------------------
Quý vị đọc tiếp bằng cách nhấn nút "Xem trước" màu xanh phía dưới bài viết hoặc tải "File đính kèm" về máy đọc

Tác giả bài viết: Vũ Văn Hùng

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Theo dõi Diệu Pháp Âm Tổ Sư Thiền trên TuneIn
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây